những ngày hè đáng nhớ

Xin chàooo, mình đây, vừa mới trở về sau chuyến HX25 nên giờ mới có thời gian và có tí tâm trạng để ngoi lên đấy viết đôi lời tâm sự. Mình định tách ra viết về trải nghiệm và đôi lời gửi tới BQT, nhưng mà thôi, gộp vào ha. Chính vì vậy nên bài viết chắc chắn sẽ rất dài, nên là nếu mà ai dành thời gian ra đọc hết, mình rất cảm ơn nha. Rồi, bắt đầu thôi nhỉ. À, nếu bạn nào BQT K58 có đọc được thì gửi lời đến mng giúp anh nhé.

Ảnh: Đội Sinh viên tình nguyện VIS - Hè Xanh 2025 - Trạm Nắng (Nghinh Tường - Thái Nguyên)

Bắt đầu từ đâu được nhỉ, mình cũng chẳng biết được luôn, năm nay mình đi HX 7 ngày, một phần là vì kế hoạch nghỉ việc của mình nó cũng trùng với lịch HX và chín phần còn lại là vì BQT K58. Nghe lạ nhỉ, nhưng mà cũng đơn giản thôi, vì lứa BQT năm nay, mình thương chúng nó, suốt cả nhiệm kỳ, chẳng một sự kiện nào nó được yên ổn cả. Không theo cách này thì cách khác, các sự kiện sẽ luôn gặp những vấn đề mà gần như là không thể nào thay đổi được. Mà quan trọng hơn là, vì mình cũng cảm thấy, có thể đây là HX cuối cùng mà mình có thể tham gia cùng mấy đứa rồi.

Cũng chia sẻ thật lòng, rằng trước HX, mình cũng có linh cảm là HX năm nay sẽ là một HX tuyệt vời, nhưng đi kèm với nó thì trong thâm tâm mình vẫn còn xuất hiện những sự lo lắng, cũng bởi đã làm gì có lần nào nó yên ổn đâu. Mình hay hỏi, mình thường xuyên hỏi, hỏi xem chuẩn bị như nào, chuẩn bị đến đâu, rồi có vấn đề gì không. Anh xin lỗi mấy đứa nhé, có thể mấy đứa sẽ thấy phiền lắm nhỉ? Vì dù sao cũng làm gì còn cơ hội nữa đâu.

Đến ngày đi Hè Xanh, như mọi lần trước, mình cũng không thể nào mà ngủ ngon ngày trước hôm đi được, không hẳn là mất ngủ mà là giấc ngủ không sâu, lúc nào cũng trong trạng thái thấp thỏm ấy. Năm nay thì khác hẳn rồi, lần đầu tiên được tham gia Hè Xanh 7 ngày với tư cách thành viên nên cũng có phần nào cảm thấy mới mẻ nữa. 

Ngày đầu tiên, Nghinh Tường đón VIS bằng một cái nắng gắt vào ban ngày và cơn mưa rào vào chập tối. Không còn phải lo lắng các đầu việc, mình và cu Minh hoà mình vào công việc của thành viên từ dọn chỗ ăn đến chỗ tắm giặt. Hai đứa cũng đội mưa để hoàn thành thêm một cái nhà tắm cho mọi người. Thật ra cu Minh làm là chính, mình chỉ hỗ trợ thôi, dù sao thì miễn là thành viên có chỗ ăn nghỉ ổn là đã là cái quan trọng nhất rồi. Các ngày tiếp theo, thời tiết cũng vẫn ủng hộ như vậy, ngày nắng - đêm mưa, công việc được hỗ trợ tận tình, các thành viên cũng có trải nghiệm đáng nhớ, có người thì làm đã quen nhưng cũng có người lần đầu được tiếp xúc. Những ngày ở Nghinh Tường, mình như được trút bỏ mọi thứ xung quanh, trong đầu thì loanh quanh hai dòng suy nghĩ, một là thành viên có ai có vấn đề gì không và ngày mai mình đi làm gì. Chuyến đi HX 7 ngày thật sự giúp bản thân mình được "refresh", thậm chí mình còn không cầm cái điện thoại mấy, phần nhiều cũng là vì được ở bên mọi người, nên những thứ khác dường như không còn phải là vấn đề mình bận tâm. Rồi cũng dần đến Gala, mình cũng có lo lắng vì thời tiết 4 hôm vừa rồi, cũng có nói với Vân là mong hôm Gala không mưa. Và có một điều rằng, dường như mọi xui xẻo hay những cái bô mà từ đầu năm đến giờ của mấy đứa BQT có lẽ để đánh đổi lại cái này. 

Ngày diễn ra Gala, cũng là ngày đón đoàn 3 ngày lên, vậy là mọi người đã tề tựu đông đủ rồi. Chiều Gala, 3 thằng già hqt - tdt - ming chứ chạy lặt vặt, ai nấy còn lại thì đều tất bật cho Gala. Mấy anh em con trai thì tay đâm tay chiêu treo banner rồi dựng lửa trại. Năm nay thì dựng lửa trại nhàn hơn tí, vì anh em có mấy thằng cu hỗ trợ rồi hehe. Thời gian cũng gấp, nên mấy anh em cũng chỉ dựng lên chứ không kịp bày trò nữa. Làm xong cái lửa trại là cũng 17h20 mất rồi. Về ăn cơm thôi. Tối Gala, mình với tdt cũng không quá tập trung vào Gala, vì chúng mình tin tưởng các em đã - đang và sẽ làm tốt. Hai đứa chỉ lo lắng cho cái lửa trại, vì các lần trước đều không trọn vẹn. Và rồi nó không phụ lòng, lần đầu tiên, một chiếc lửa trại được bùng lên ngay lần đầu thắp lửa. Hai anh em chỉ biết quay qua ôm nhau, nói với mấy đứa rằng "Đây là thứ duy nhất mà bọn anh có thể làm cho mấy đứa".

Ảnh: Lửa trại tại Hè Xanh 2025 - Trạm Nắng (Nghinh Tường - Thái Nguyên)

Kết thúc Gala, dường như các bạn BQT đã được cởi bỏ mọi áp lực từ trước đến giờ. Chỉ đợi chụp ảnh xong và sau khi Hoài Nhung hét lên "Xong rồiiiii!", hầu hết các bạn BQT đều đã rơi nước mắt. Khóc từ lúc trong hội trường cho đến cả lúc lửa trại được thắp lên. Và mình cũng không thể kìm nén được cảm xúc, trong một khoảnh khắc, nước mắt mình cũng đã rơi. Xin phép xưng anh với mấy đứa nhé. Anh biết rằng và anh hiểu rằng, những giọt nước mắt của mấy đứa là giọt nước mắt của sự hạnh phúc, giọt nước mắt của sự cố gắng và giọt nước mắt của cả sự tiếc nuối. Hạnh phúc vì chương trình đã thành công, hạnh phúc vì đã hoàn thành một sự kiện. Cố gắng vì đã vượt mọi khó khăn suốt từ đầu nhiệm kỳ đến giờ, cố gắng vì anh biết mấy đứa đã rất mệt rồi. Tiếc nuối vì đây là sự kiện cuối cùng có thể làm việc cùng nhau, tiếc nuối vì đây cũng có thể là sự kiện cuối cùng mấy đứa có thể đi. Còn anh, anh khóc vì anh thương mấy đứa, thật sự rất rất thương, anh không biết dùng từ gì để có thể thay cho từ thương. Thương các bạn vì một nhiệm kỳ đầy rẫy sự bất ổn, thương các bạn vì sự nỗ lực mà không thể nào đong đếm được và thương các bạn vì đã vượt mọi chông gai để có thể đi đến được đây. Anh đi tìm từng bạn một để gửi đến một cái ôm động viên, một cái ôm mừng cho sự kiện thành công. Một cái ôm, vài cái vỗ vai kèm câu nói "Em làm tốt rồi" hay "Em làm được rồi". Dường như anh cũng không biết làm gì khác nữa, anh chỉ cảm thấy rằng làm như vậy thì ít nhất anh phần nào đồng cảm được với mấy đứa. Anh muốn gửi một lời tới các bạn BQT K58 nói chung: "Năm nhất, anh là người dắt tay các bạn vào Đội và đến năm cuối, anh đứng từ xa vỗ tay cho các bạn", với anh đã quá là trọn vẹn. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

Gửi tới Trịnh Vân, Công Dũng, Nguyệt Anh, Hoài Nhung, Linh Chi, Phương Anh, Đăng Cường. Anh biết rằng ở vị trí các bạn là áp lực hơn rất nhiều. Đến giờ này, anh chỉ muốn nói rằng: Các em đã làm rất tốt rồi và anh tự hào về các bạn rất rất nhiều. Đều là ở vị trí "trưởng", các bạn đã tự ý thức được mình cần phải làm gì và nên làm gì, đến Hè Xanh này, các bạn vẫn hoàn thành nó cực kỳ tốt. Riêng với Vân, anh muốn nói thêm rằng là em đã cố gắng rồi. Và cái Hè Xanh 2025 là minh chứng rõ nhất cho sự nỗ lực và cố gắng của chính các bạn trong suốt một nhiệm kỳ vừa qua. Các bạn hãy cứ bước tiếp những bước đi của mình, đừng quên rằng anh vẫn luỗn ở sau hỗ trợ các bạn khi cần và cũng đừng quên rằng các bạn luôn có một nơi để trở về ấy là VIS. Có thể VIS trong mỗi bạn là không giống nhau nhưng anh tin rằng đâu đó vẫn là nơi các bạn cùng hướng về. Chúc mừng các bạn đã hoàn thành nhiệm kỳ 2024 - 2025 theo một cách không thể trọn vẹn hơn.

Quay trở lại Hè Xanh 2025, thật sự với mình, Hè Xanh năm nay nó quá đỗi là tuyệt vời, tất cả mọi thứ đều ủng hộ và ít nhiều nó đã cho mình tìm thấy lại cảm giác ở HX22. Không so sánh gì hết, mỗi cái có một ký ức và niêm vui riêng, chỉ là cảm giác trong lòng thôi ấy. Mình cũng tin rằng, Hè Xanh 2025 nó thật sự chạm đến những người đã từng đi và sẽ là một ký ức cực kỳ tuyệt vời và đáng nhớ đối với những bạn K60 - những người lần đầu đi xa và đi cùng VIS. Có thể sau Hè Xanh, có người rời đi, có người ở lại, nhưng tất thảy, mình cảm ơn tất cả mọi người đã cùng nhau tạo nên một Hè Xanh 2025 đáng nhớ, tạo nên một thanh xuân thật đẹp và góp phần làm nên một mùa hè khó quên. Các bạn là thành viên trong đại gia đình VIS và các bạn luôn nhận được sự yêu thương của mọi người.

Ảnh: Gia đình VIS và ngọn lửa đam mê

Một chiếc ảnh mà với bản thân mình nó thật sự ý nghĩa. Gia đình ở phía trước và ngọn lửa tình nguyện luôn bùng cháy ở phía sau. VIS ơi, hãy thật phát triển hơn nữa vì bạn luôn có tất cả mọi người ở đây, luôn có mọi người ủng hộ. Cảm ơn vì đã xuất hiện trong tuổi trẻ của mọi người. I'm so proud of you!

Bài viết được hoàn thành vào đúng ngày kiện toàn BQT nhiệm kỳ 2025 - 2026, có thể các bạn sẽ không bao giờ đọc đến bài viết này nhưng anh vẫn chúc các bạn luôn vững chắc, có một nhiệm kỳ thành công và đừng quên chúng tôi vẫn luôn ở phía sau lưng các bạn. Hãy làm cho VIS thật bùng nổ hơn nữa nhé vì VIS sắp bước đến mốc 10 năm rồi đấy. Anh và mọi người đã, đang và sẽ luôn luôn đặt niềm tin nơi các bạn. Và cũng đừng quên rằng, khi nào gặp khó khăn, hãy quay đầu lại và gọi Anh/Chị nhé. Cảm ơn các bạn đã chọn đồng hành cùng VIS.

Dài quá rùi, end thuiiii. Không biết là đi cùng với VIS được lâu nữa không, nhưng mình sẽ luôn cố gắng hỗ trợ dù cho đó là theo cách nào đi nữa.

Hương Xạ, ngày 11 tháng 08 năm 2025

                                                                                                                               



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

đôi lời

Ngày bình thường nhất